Chính trị-truyền thông-Kinh Tế.

Phong trào “giải phóng tình dục” chính là một dạng kiểm soát chính trị.

Roosh Valizadeh, đăng tải ngày 6 tháng Tám năm 2020

Dịch từ bài gốc: SEXUAL LIBERATION IS A FORM OF POLITICAL CONTROL

==============================================

Cuốn sách Libido Dominandi, viết bởi Tiến sĩ E.Michael Jones đã phơi bày cách mà giải phóng tình dục (cũng có thể gọi là tự do tình dục) đã hoạt động như một công cụ kiểm soát về mặt chính trị, theo quy mô “từ trên xuống”. Những gì mà bạn hằng biết đến như “ái tình vô điều kiện” (free love) hay “sự thúc giục của điều kiện sinh học tự nhiên” (natural biological urges) thực ra là kế hoạch được phổ biến trên diện rộng, đề ra bởi giới tinh hoa (the elites), hòng biến chúng ta trở nên ám ảnh và đắm chìm trong tình dục. Trên thực tế, xã hội hiện đại được lập trình theo một cách nhằm tối đa hóa sự dâm dục trong mỗi con người, từ đó rút cạn sức lực, khiến con người ta trở nên bàng quang, chẳng màng đấu tranh chống lại giới cầm quyền đang thao túng đất nước, hủy hoại những quyền căn bản của những người dân.

Cuốn Libido Dominandi và tác giả – Tiến sĩ E.Michael Jones

Cuốn sách này thực sự dành cho tôi, vì bản thân tôi cũng là một “nạn nhân” của tự do tình dục trong trong một thời gian dài. Tôi đã tin vào lời dối trá rằng, nuôi dưỡng sự dâm dật trong con người mình mới là điều đem lại hạnh phúc và viên mãn, trong khi sự thật thì ngược lại. Mặc dù đã nắm được nội dung chính của quyển sách, nhưng sau đây tôi vẫn dẫn ra lời mà Tiến sĩ E.Michael Jones đã viết, để cho quý độc giả hiểu được rõ hơn về cái “cơ chế” đã khiến tôi lao đầu vào lối sống của một kẻ thông dâm, để rồi chưng hửng khi chẳng nhận được những gì mình hằng tưởng.

Giải phóng tình dục: một dạng kiểm soát về mặt chính trị

 

[…]

Một người đàn ông lắm tài thì cũng nhiều tật. Bằng việc đẩy mạnh các thói hư tật xấu và sự trụy lạc, chế độ đã thúc đẩy một kiểu nô dịch, hình thành nên một dạng kiểm soát về mặt chính trị. Câu hỏi duy nhất được đặt ra là, những kẻ “nô lệ” đó, liệu có thể khai thác được từ chúng các lợi ích về tài chánh và chính trị không? Nếu có thể, thì làm điều đó như thế nào? Cách tốt nhất để cai trị một con người, là khiến anh ta không hề ý thức được rằng mình đang bị cai trị. Và cách tốt nhất để làm điều đó, là thông qua một hệ thống trục lợi, nhắm vào những đam mê bản năng của con người. Bởi lẽ, người ta thường sẽ coi những đam mê xác thịt đó như là một phần của mình. Để biện hộ cho chúng, anh ta sẽ vin vào hai chữ “tự do”, rằng đó là khả năng thỏa mãn khát vọng của bản thân mình mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ xiềng xích nào. Anh hầu như không hiểu rằng, đó chỉ là  là những thứ đam mê dễ kiếm, dễ thỏa mãn. Phải cỡ thiên tài về tội ác (evil genuis) của thời đại này mới có thể kiện toàn một hệ thống bóc lột về tài chánh và chính trị như thế, thứ mà Thánh Paul và Thánh Augustine đã thấu hiểu, và gán cho nó cái tên “sự nô dịch của tội lỗi” (slavery of sins).

[…]

Những lời kêu gọi đòi tự do trong Thời đại Khai Sáng (The Enlightenment), như một lẽ không thể tránh khỏi, đã dẫn tới nạn đàn áp tôn giáo, hủy hoại đạo đức, và rồi đẩy xã hội vào sự hỗn loạn. Điều này có nghĩa là, những ai tán thành các triết lý của Thời đại Khai Sáng, dù đã suy xét chúng kỹ lưỡng đến mấy, cũng đều sẽ thích những cơ chế kiểm soát xã hội. Bởi vì, sự xói mòn về đạo đức luôn song hành với các lời tuyên bố đòi “tự do”. Tự do đi kèm với Sự kiểm soát tàn bạo trở thành công thức của mọi cuộc cách mạng, và ở đây, tự do về tình dục cũng không phải là ngoại lệ. Kỳ thực, cách mạng và “cách mạng tình dục”, nếu không đồng nghĩa với nhau, thì cả hai cũng luôn nổ ra cùng một lúc – hai thứ “cách mạng” này không thể nào tách rời nhau. Một khi đam mê xác thịt được giải thoát khỏi sự tuân thủ lề luật đạo đức truyền thống được diễn giải bởi Kitô giáo, con người ta sẽ phải chịu một hình thức cai trị khác, khắc nghiệt hơn, có lẽ cũng “khoa học” hơn, nhằm mục đích giữ cho xã hội không bị sụp đổ.

[…]

Thanh tịnh (trong tâm hồn – ND) chính là thứ mà đạo đức hướng tới, mà sự thanh tịnh cũng có nghĩa là dấu chấm hết cho lòng nhiệt thành dành cho cách mạng. Thế cho nên, chính phủ bắt buộc phải đẩy mạnh sự vô đạo đức. Tạo điều kiện cho người ta hướng cái bản năng vô định của mình vào khoái lạc, và cái tương đồng với vô đạo đức vốn dễ dùng để thao túng hơn cả, chính là sự vô đạo đức về tình dục. Do đó, chế độ nào mới cướp được chính quyền (từ cách mạng) đều thúc đẩy tình dục thả cửa, miễn là điều đó không ảnh hưởng tới cách mạng, và cũng là để giữ quyền lực được nằm trọn trong tay chính quyền mới.

Mục đích của nền văn hóa nghiện tình dục (sex-obsessed culture) mà ta chứng kiến ngày nay là nhằm kiểm soát các bạn. Từ thời trang mát mẻ gợi dục cho tới phim heo, đều là để giam con người ta lâu dài trong sự thèm khát nhục dục. Như bạn có thể để ý, nó vẫn đang hoạt động. Tình dục vẫn đang cháy bừng trong đầu cả phái nam lẫn nữ, và họ gắng sức vật lộn với cuộc sống để thỏa mãn được mục tiêu này. Nhiều gã đàn ông, giống tôi hồi đó, đã ly hương và đặt chân đến những miền đất xa xôi, chỉ để mở rộng thêm trải nghiệm tình dục của các xứ khác. Rồi thì sự ám ảnh với tình dục như vầy đã đem lại lợi lộc gì? Liệu tôi đã cống hiến, đã giúp ích gì cho xóm giềng và cộng đồng chưa? Tôi đã tập trung vào việc trân trọng, săn sóc gia đình, và đã gầy dựng riêng cho mình một mái ấm chưa? Tôi có lùi được bước nào khỏi những đam mê vật chất, thay vào đó, dành thì giờ mà thờ phượng Thiên Chúa không? Khi nhục dục trở thành mục đích chính của cuộc đời, tôi đã hy sinh mọi thứ chỉ để có được nó.

Được tiến hành theo nền tảng triết học của Thời kỳ Khai Sáng, cuộc Cách mạng Pháp (1789-1799)  là một ví dụ sinh động, cho thấy xã hộ sẽ hỗn loạn đến đâu khi mọi ràng buộc của đạo đức nơi con người bị biến mất

Vòng luẩn quẩn của “tình qua đường”

 

[…]

Kollontai sống cuộc sống của một con người thượng lưu, không quê hương, thường đi đây đi đó. Sinh trưởng ở Berlin (Đức), cô thường đi từ thành phố này tới thành phố khác, từ Nghị viện này qua Nghị viện nọ, sử dụng vốn kỹ năng hùng biện đầy ấn tượng của mình để cổ động cho một cuộc “cách mạng” (cách mạng vô sản chăng?) Mặc dù mang trong mình ý thức hệ luôn sục sôi, dù đã toàn tâm toàn ý gắn bó với sự gian nan của cuộc “trường kỳ cách mạng”, cô gái này vẫn không thể nào chống cự lại nỗi cô đơn trong mình. Chịu hết nổi, Kollontai đã sa vào vòng tay của một gã đàn ông khác, tìm đến sự xoa dịu của tình yêu, thứ mà cô ấy cho rằng mình không thể kiếm được trong gia đình. Mối tình không sớm thì muộn cũng dẫn tới một kết cục chua chát, một lần nữa khiến cô lại khao khát tự do, không vướng phải ràng buộc chi. Điều này nhanh chóng đưa cô trở lại cuộc sống cô đơn, vốn cũng là thứ đã khiến Kollontai tìm tới một mối quan hệ tình cảm ngay từ lúc đầu. Và rồi thì, vòng tròn vô tận từ “cô đơn” tới sự khao khát được “trói buộc” rồi lại “ghê tởm” nó, cứ vậy tiếp diễn hoài.

[…]

Cuộc sống của một con người không quê hương, không kết hôn, thường hay đi nơi này nơi kia, theo hướng không thể tránh khỏi, sẽ dẫn tới sự cô đơn. Cô đơn sẽ đẩy đưa người ta tới một mối quan hệ tình cảm. Khi tình đã trao, lâu dần rồi cũng chán mặt nhau, dẫn tới cái khao khát muốn dứt bỏ mớ gong xiềng mang mang tên tình ái. Dứt tình yêu xong, lại lao sức nhiều hơn vào công việc, con người ta lại cảm thấy cô đơn. Phụ nữ tân thời như Kollontai là nô lệ cho chính những đam mê thể xác của các cô. Một chế độ nô lệ lợi hại hơn hẳn, vì mỗi nô lệ đều không biết nguyên do mình bị nô dịch.

Cuộc sống của bạn có gì khác biệt so với “nàng cộng sản” kia không? Cảm thấy khó chịu, trống rỗng trong người, bạn bắt đầu đi kiếm bạn tình. Điều đó khiến bạn choáng ngợp trong vui thú được một lúc, rồi sau đó thì lại cảm thấy cô đơn và trống rỗng, khi những phút sung sướng ấy đã trôi qua. Thề với bản thân rằng mình chẳng cần ai, một thân một mình cũng chả sao. Nhưng rồi suy nghĩ đó cũng chẳng giữ được lâu, trước khi kiếm được một bạn tình mới, và chuỗi quá trình đó cứ lặp đi lặp lại. Năm tháng trôi đi, “thành công” về mặt tình dục của bạn có cái gì khác, ngoài sự hiềm thù cay đắng dành cho người khác giới? Còn gì khác, ngoài một con tim chai đá, khiến cho việc tìm kiếm một người bạn đời thích hợp, cùng chung niềm tin trở nên khó khăn hơn?

Sự vô đạo đức được “đài thọ” bởi chính phủ.

 

Cuộc “Cách mạng tình dục mới”: Cứ quay đi! Hên hưởng rủi chịu

[…]

Thanh tịnh chính là thứ mà đạo đức hướng tới, mà sự thanh tịnh cũng có nghĩa là dấu chấm hết cho lòng nhiệt thành dành cho cách mạng. Thế cho nên, chính quyền bắt buộc phải đẩy mạnh sự vô đạo đức. Tạo điều kiện cho người ta hướng cái bản tính tự nhiên và vô định của mình vào khoái lạc, và cái tương đồng với vô đạo đức vốn dễ dùng để thao túng hơn cả, chính là sự vô đạo đức về tình dục. Do đó, chế độ nào mới cướp được chính quyền (từ cách mạng) đều thúc đẩy tình dục thả cửa, miễn là điều đó không ảnh hưởng tới cách mạng, và cũng là để quyền lực được nằm trọn trong tay chính quyền mới.

[…]

Dâm dục là một thứ mãnh lực kéo công dân của một nước ra khỏi sự thanh tịnh yên ả trong tâm hồn, vốn là thành quả từ việc tôn trọng trật tự đạo đức.

[…]

… con người đạo đức luôn ở trong trạng thái bình an; anh ta không bị xao động, cho nên, anh ta không thể bị điều khiển và kiểm soát bởi ngoại lực.

Nhà nước không ngừng nghỉ đẩy mạnh các thay đổi, đến nỗi tưởng chừng bạn không bao giờ cảm thấy mình đang trụ vững trên nền đất. Mà là trên chiếc hải thuyền, bị xô lắc dữ dội bởi sóng dữ biển khơi. Và bạn chỉ biết đứng nhìn, khi đám tinh hoa trút lên đầu dân chúng bên dưới những trào lưu, mốt nhất thời, và cả những cơn khủng hoảng. Đó là những thứ khi tích tụ từ từ, dần sẽ phát ra tác dụng trong việc cắt lìa mỗi người trong chúng ta khỏi quê hương và cộng đồng, người thân. Vận lên mình cái tâm tính* của người lữ khách không quê quán, không nguồn cội, dần dần bạn sẽ trở nên một con người như thế, ngay trong những suy nghĩ tầm thường nhất. Bạn không có lấy một nơi để gọi là “nhà”, ngoại trừ chốn đô thị bụi bặm xô bồ, vốn chỉ là nơi dừng chân tạm thời để hưởng lạc thú. Các bạn không có quê hương, không họ hàng thân thích để vui vầy, đùm bọc che chở lẫn nhau. Cơ thể đối tác tình dục mới, đối với bạn cũng tựa hồ như món đồ chơi mới bóng láng mà thôi. Đó là thứ để bạn tìm kiếm “ý nghĩa nhất thời”. Nhưng khi đã chơi chán chê, thì bạn lại liệng nó đi, và tìm kiếm món đồ chơi mới. Cứ vậy hoài chỉ tốn thời gian, và bạn đã hoàn toàn đánh mất con người mình.

*Chú thích: Nguyên văn tiếng Anh của cụm từ đó là “the spirit of a rootless traveler”. Ý tác giả muốn nói, đám tinh hoa, quyền lực đã ru ngủ người dân bằng những lạc thú, sự hào nhoáng của vật chất, những trào lưu thay đổi liên miên, khiến con người ta tôn thờ chúng, cật lực bán rẻ sức lao động cho các tập đoàn của giới tinh hoa, mà quên đi những giá trị thiết thực, cốt yếu, gắn bó với phẩm giá con người như gia đình, quê hương, đất nước, đức tin.

Happiness” – phim ngắn châm biếm sâu cay thực trạng chạy đua theo vật chất của xã hội tiêu thụ hiện nay

Tự do để vướng vào tội lỗi, rồi sẽ bị tội lỗi nô dịch

 

Hãy luôn khắc ghi lời Kinh Thánh này: Rồi một khi dục vọng đã cưu mang thì đẻ ra tội; còn tội đã phạm rồi, thì sinh ra cái chết (James 1:15)

[…]

Một khi con người được tự do khỏi trật tự đạo đức, ngay lập tức anh ta sẽ trở thành đối tượng nằm dưới chế độ chuyên quyền (depotism), được điều hành bởi những người biết cách thao túng dục vọng của anh. Đó là sự thực đã diễn ra bởi những chế độ mọc lên từ nền tảng Thời kỳ Khai Sáng: không cấm cản, nhưng cho phép, khuyến khích tâm thế con người ta luôn luôn dao động, không ngừng tìm kiếm sự thỏa mãn, và rồi điều phối những diễn tiến của các hoạt động đó bằng các dục vọng dễ thao túng. Thật là một sách lược chính trị thiên tài, khi chế độ cai trị bằng quảng cáo thương mại, phim khiêu dâm, các cuộc thăm dò ý kiến, cùng các công cụ khác nhằm kiểm soát ‘người tự do’.

tham khảo: https://redpillvn.com/ham-muon-tinh-duc-cua-dan-ong-dang-bi-thao-tung-nhu-the-nao/

[…]

Nếu đạo đức là một dạng thức để kiềm chế con người, thì lý trí chính là đối tượng thực thi sự kiềm chế. Con người ta chỉ có thể được tự do khi trở nên phi lý trí (irrational). Nhưng một khi đã đánh mất lý trí, thứ hướng dẫn hành vi của con người ta khi đó sẽ là niềm ham muốn, sự bốc đồng và đam mê nhục cảm của anh ấy. Để nhục cảm xác thịt chi phối, anh ta sẽ mất hoàn toàn sự kiểm soát đối với hành động của mình. Tự do kiểu này, đúng như tiền nhân đã nhận xét, chỉ là một dạng nô lệ mà thôi. Những ai cổ võ cho thứ tự do như thế này, dù cho họ có hiểu kỹ về điều đó hay không, cũng đồng nghĩa với việc thúc đẩy một dạng kiểm soát xã hội. Bởi vì, lý do của hành động vốn trước đây dựa trên lý trí, nay đã bị thay thế bởi sự kích thích của đam mê xác thịt. Kẻ nắm được công cụ gây kích thích, sẽ nắm trong tay những kẻ bị kích thích. Nắm đằng chuôi, xuôi đằng đầu.

Thật là một cú lừa lớn khi nghĩ rằng mình đã tự do, đã “được giải phóng”, trong khi sự thật là bạn vẫn đang làm nô lệ. Đa số những lời dối trá của quỷ Satan được đặt vừa khít vào các tên gọi, và “giải phóng tình dục” cũng là một ví dụ. Tôi từng nghĩ mình đã được tự do, sống như mấy ông vua thời xưa, bởi vì tôi có thể đi bất cứ đâu trên thế giới này và thông dâm với vô số phụ nữ đẹp. Nhưng khi tôi đã thành công trong việc lên giường với họ, tôi lại buồn. Tôi sẽ cảm thấy mình như một kẻ thất bại, chẳng đáng mặt đàn ông. Vì lẽ đó, tôi bị trói chặt bởi tình dục, chứ không phải tự do khỏi nó. Nếu bạn có thói dâm dật, muốn vụng trộm ngoài hôn nhân với một người phụ nữ khác, thì bạn là một kẻ nô lệ. Chẳng cần đợi lâu, một người phụ nữ lả lơi, bị nô dịch tương tự như bạn, cũng sẽ rất mãn nguyện khi được thỏa mãn cơn dục vọng, hệt như bạn đã thỏa mãn với cô ta. Hai kiếp nô lệ, bị xiềng chung một chuỗi dây xích, được cầm giữ bởi một thế lực vô hình. Nhưng cả hai đều nghĩ mình là người tự do.

Giới tinh hoa muốn bạn thủ dâm, nên bạn thủ dâm

 

[…]

Sự thèm muốn chỉ thuộc về một người, khi anh ta đặt chúng vào tầm kiểm soát của lý trí. Ngược lại, thì anh ta sẽ bị chi phối bởi lòng thèm muốn. “Nghiện” (addiction) xem ra là từ duy nhất để truyền tải sự thật đang diễn ra trong nền văn hóa chúng ta. Cũng như Joe Camel* có thể xui khiến đám con nít tập tành hút thuốc, thì giáo dục giới tính và phim khiêu dâm cũng có thể xúi chúng thủ dâm. Cả hai đều là những dạng thức kiểm soát xã hội, nhưng chỉ có kiểu đầu tiên (dụ trẻ em mua thuốc lá) mới là thứ có thể nhận ra. Cái thứ hai lại được phân tích như là một ‘sự giải phóng khỏi áp bức’, không phải vì sự thực nó là vậy, mà vì giới nắm quyền lực muốn chúng ta tin vậy. Nếu đam mê bản năng không được kìm giữ bởi lý trí, thì việc nó bị nắm giữ bởi kẻ khác là điều không thể tránh khỏi, đặc biệt là trong nền văn hóa quảng cáo thương mại như của chúng ta hiện nay, vốn dựa trên các mánh lới trục lợi. Chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc là bạn kiểm soát bản thân mình dựa trên quy luật đạo đức, hoặc là bạn để bản thân mình bị kiểm soát bởi ham muốn xác thịt, dưới sự vắng mặt của quy luật đạo đức. Hoặc là lựa chọn thứ ba – vốn mở rộng từ lựa chọn thứ hai, căn cứ trên thực tế thời nay: để một (hoặc một nhóm) người khác kiểm soát bạn, thông qua việc thao túng các đam mê xác thịt của bản thân.

[…]

*Chú thích: Joe Camel là con lạc đà linh vật, được sử dụng với mục đích thương mại của hãng thuốc lá Camel (Mỹ). Xuất hiện trên thị trường từ cuối năm 1987 tới ngày 12 tháng Bảy năm 1997.

Tôi đã coi thủ dâm như một hành động dơ bẩn, một dạng tự hại chính mình, chỉ tổ nuôi lớn thêm con quỷ dâm tà trong con người, khiến bản thân dính sâu hơn vào những hoạt động tình dục ngoài hôn nhân thiếu suy nghĩ. Vậy mà hồi tôi mới lớn, tại sao tôi lại không nghe ai nói rằng thủ dâm là xấu?

Lợi ích của việc thủ dâm à? Hãy cẩn thận với những bài báo như này

Những lần thủ dâm đầu tiên của tôi là hồi còn tuổi mới lớn. Tôi nhớ rằng bản thân mình đã cảm thấy tội lỗi ngay sau khi “cuộc vui” đã dứt, tựa hồ như mình đã làm điều gì đó sai trái. Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm, và vẫn tiếp tục thủ dâm, bởi vì ai cũng thủ dâm, và họ cũng sung sướng khi làm điều đó thôi. Các bài viết trên tạp chí nói rằng thủ dâm là điều bình thường, một cách “thể hiện bản thân” rất “lành mạnh”. Đi xa hơn nữa, các câu joke trong phim ảnh đã bình thường hóa việc thủ dâm, ra điều rằng, ai không thủ dâm, chắc chắn người đó có “vấn đề” về giới tính. Ngược lại thì mới đúng: thủ dâm chính là vấn đề. Tôi ước rằng mình đã chịu lắng nghe lương tâm ngay từ lúc đầu.

“Tình qua đường” gây nên tội lỗi.

 

Sau này nếu tham gia phong trào hay hoạt động gì, hãy thực sự hiểu mục đích của mình khi tham gia, và ý thức rõ ai (hay những ai) đứng đằng sau nó.

[…]

Thiếu vắng sự ăn năn, thì cách phổ biến nhất để con người ta giảm bớt cảm giác tội lỗi, chính là tham gia các phong trào chính trị, hòng bù trừ cho những cảm giác khó chịu đó.

[…]

Thời hiện đại đi kèm theo đó là giải phóng tình dục. Giải phóng tình dục gây ra (cảm giác) tội lỗi. Cách duy nhất để con người ta đương đầu với tội lỗi nhưng không chịu ăn năn sám hối, chính là sự xoa dịu đến từ việc tham gia các phong trào cải cách xã hội. Trở thành thành viên của các phong trào xã hội như phong trào dân quyền, phò phá thai, phong trào quyền người đồng tính trở thành một cách để làm dịu đi cái lương tâm đang cắn rứt dữ dội. Mối liên hệ giữa đám cánh Tả và giới lãnh đạo phong trào dân quyền mối quan hệ cộng sinh (symbiotic). Cảm giác tội lỗi tích tụ từ việc nghe theo luận điệu của cánh Tả (ắt hẳn bao gồm cả việc giải phóng tình dục) đã bị tê liệt hẳn, thay vào đó là cảm giác tự hào vì mình được tham gia vào phong trào “tranh đấu” cho người Mỹ gốc Phi, mỉa mai thay, bao gồm việc kêu gọi một số phương pháp triệt sản ưu sinh (eugenic sterilization), nhằm làm suy yếu cơ cấu nhân khẩu cộng đồng người da đen, trong khi miệng thì kêu gào quyền lợi cho người ta. Quyền lực chính trị của đám cánh Tả cũng từ đây mà ra.

Tham khảo thêm: Eugenic sterilization: a discussion of certain legal, medical, and moral aspects of present practices in our public mental institution (National Library of Medicine)

Eugenics, sterilization, and the African American community – Eugenics in the U.S (Wikipedia)

Narcissists, Psychopaths, and Manipulators Are More Likely To Engage in ‘Virtuous Victim Signaling,’ Says Study (Reason.com)

 

Ý này rất là quan trọng, và tôi đã viết hẳn một bài về vấn đề này. Ngày trước, tôi càng cuốn chặt vào lối sống tình dục buông thả bao nhiêu, tôi lại càng hăng hái trong việc trở thành một “nhà hoạt động” chống đám nữ quyền bấy nhiêu. Tôi cũng rất giận dữ đối với phụ nữ nào cản trở cuộc vui xác thịt của mình. Khi tôi ngừng việc quan hệ bừa bãi lại, thì “nhà hoạt động” lẫn cơn giận dữ trong tôi cũng biến đâu mất. Giờ đây tôi cảm thấy bình an hẳn, hơn cả lúc tôi tích cực thiền định để tịnh tâm.

Tư tưởng vô thần đẩy xã hội vào cơn hỗn loạn

 

[…]

Chủ nghĩa tự do (cánh Tả – liberalism), ngay trong cách lý luận của nó, đã bị buộc trở thành một công cụ của việc kiểm soát xã hội, hòng để ngăn chặn cuộc hỗn loạn gây nên bởi sự xói mòn về truyền thống và đạo đức. Hai thứ này, vốn cũng do đám cánh Tả gây nên. Không thể để con người ta ung dung tự tại trong một “nền dân chủ”; điều này sẽ dẫn đến hỗn loạn. Quá dễ dàng để hiểu. Nếu người ta loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống, thì sẽ không có tôn giáo gì hết. Không tôn giáo, thì không có các quy tắc đạo đức. Thiếu vắng đạo đức, thì con người không còn thứ gì khác để tự kiểm soát bản thân mình. Ai cũng như vậy, thì trật tự xã hội sẽ sụp đổ. Sẽ chẳng còn gì khác ngoài sự hỗn loạn, khi người người dẫm đạp lên nhau, chỉ để thỏa mãn cái đam mê xác thịt của mình. Nhưng ta không thể để xã hội chìm trong loạn lạc được. Thế cho nên, việc phải làm chính là, thiết định lại sự kiểm soát hành vi con người, dựa trên cấu trúc các giá trị truyền thống được truyền lại từ thuở xưa – bao gồm truyền thống, tôn giáo,…Xóa bỏ truyền thống, tôn giáo, đạo đức và dựng nên sự kiểm soát xã hội dựa trên “khoa học” cũng đều thuộc một dự án của những kẻ cai trị mà thôi. Sau khi đám cánh Tả (được chống lưng bởi các “thế lực ngầm”) đã xóa bỏ được các giá trị truyền thống, tôn giáo, đạo đức,…, họ sẽ lại cần đến vài thứ gì đó để nắm kiểm soát những ham muốn của đám quần chúng, mới được họ “giải phóng” cách đó không lâu.

[…]

Các chế độ cũ thường nuôi dưỡng đức hạnh, nhưng các chế độ mới, hậu cách mạng bắt buộc phải nuôi dưỡng sự trụy lạc, đồi bại. Chính quyền “cách mạng” thúc đẩy các thói xấu xa, bê tha như một thứ vũ khí để lật đổ chế độ cũ. Nhưng, không sớm thì muộn, những thói hư tật xấu đầy trụy lạc đó rồi cũng sẽ lan sang tấn công cả chế độ mới. Cộng sản Nga Sô đã ý thức được điều này, và cố gắng ngăn chặn cơn lũ quét của sự suy đồi vào năm 1926. Nhưng các vấn đề về mặt lâu dài thì không được giải quyết. Rốt cuộc, cơn lũ quét đó đã quật sập cả “Đế chế Cộng sản” Sô Viết vào năm 1989.

[…]

Chính quyền cách mạng đòi hỏi phải thay đổi liên tục để duy trì quyền lực. Chỉ có sự tĩnh lặng, may ra mới khiến những kẻ “nô lệ” thức tỉnh về thân phận bị đày ải của mình. Trao quyền bầu cử cho phụ nữ, có lẽ đối với đám cấp tiến cầm quyền là chưa đủ. Nên họ tiếp tục vận động, lèo lái để đưa phụ nữ vào thị trường lao động. Tiếp đến, họ lại vận động cho cái gọi là “bình đẳng giới”, thông qua việc lan truyền, chụp mũ lung tung những khái niệm như “phân biệt giới tính” (sexism) chẳng hạn. Hợp pháp hóa việc phá thai là chưa đủ, nên họ lại tổ chức các cuộc tuần hành “tự hào vì là người đồng tính”. Từ đó, cổ võ cho cả việc chuyển giới luôn. Chẳng bao lâu sau, giới cầm quyền sẽ cho bình thường hóa nạn ấu dâm. Để biện hộ việc cho phép người lớn quấy rối con nít, họ sẽ trưng ra trước mắt chúng ta viễn cảnh về một “thiên đường” (utopia) của chủ nghĩa cấp tiến, nơi mà sự bất bình đẳng và nạn phân biệt chủng tộc không hề hiện diện. Cho phép người lớn sờ mó trẻ em, theo lời họ, cũng là một “bước tiến” để hướng tới cái thiên đường đó mà. “Cuộc cách mạng” không bao giờ chịu kết thúc. Và tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu một ngày, việc ăn thịt người (cannibalism) sẽ được quảng bá, như là một cách để “bổ sung” các chất dinh dưỡng vốn có trong thịt đồng loại vậy.

Kẻ nào có lòng ham muốn mạnh nhất, kẻ đó sẽ thống trị tất cả

 

Khi nắm được quyền lực to lớn, những kẻ cai trị có thể thách thức cả Tổng thóng Mỹ, nếu ông ta ngáng đường chúng.

[…]

Để thấy được sự hỗn loạn, vô tổ chức mà tự do tình dục đem lại, ta cứ nhìn vào sức mạnh của quyền lực thì sẽ rõ. Thiếu vắng đạo đức, kẻ giàu có lắm của sẽ dễ dàng thoát tội khi hắn giết người. Vì sự xui khiến của bản năng trong gã đó rất mạnh, mạnh hơn kẻ khác, và quyền lực trong hoàn cảnh này là thứ sẽ quyết định cái gì đúng, cái gì sai. Kẻ mạnh sẽ nắm chân lý (might makes right), hoặc con người ta sẽ phải tuân thủ những quy tắc trật tự đạo đức, vốn KHÔNG phải là thứ được soạn ra bởi bàn tay con người. Không có lựa chọn thứ ba.

[…]

Ai kiểm soát được hành vi tình dục của con người, kẻ đó cầm giữ được cả một đất nước. Mà muốn kiểm soát được hành vi tình dục, thì phải nắm được thói quen, hành động và bản chất của đàn bà phụ nữ. Đó là bài học đầu tiên của cái gọi là “tình dục-chính trị học”. Ai hiểu được quy luật đó sẽ hiểu được rằng, tại sao phim ảnh đồi trụy, giáo dục giới tính, phá thai, cũng như các biện pháp tránh thai được tài trợ bởi chính quyền là những điều kiện cần thiết, không thể nào bàn cãi đối với chế độ hiện thời. Không có những món công cụ này, chính quyền không thể cai trị.

Jeffrey Epstein

Giới cầm quyền là những kẻ được “miễn trừ” khỏi pháp luật. Như trường hợp của Jeffrey Epstein mà các bạn đã theo dõi gần đây, họ có thể che đậy những tội ác tày trời của hắn, và giấu nó hệt như người ta lật tấm thảm lên, rồi quét hết bụi bẩn vào trong đó vậy. CIA sẽ phá mọi loại luật, thậm chí có thể thực hiện cả một cuộc đảo chánh, lật đổ Tổng thống. Nhưng chẳng ai phải bị ngồi tù cả. Bạn sẽ làm gì khi chứng kiến những sự việc này. Lại kiếm gái để phè phỡn nữa chăng? Hay làm gì?

Phim khiêu dâm là thứ xấu xa

 

[…]

…thủ dâm sẽ tạo ra một thế giới đầy những kẻ dễ sai khiến, chỉ biết tiêu thụ hàng hóa, sản phẩm bán ngoài thị trường, kể cả những văn hóa phẩm độc hại. Đó là những kẻ vì nuông chiều lạc thú của bản thân, đã ngày càng lún nặng vào thói thủ dâm, ngày một cô lập mình hơn với mọi người chung quanh. Đồng thời, họ cũng sẽ ngày càng gia tăng việc phụ thuộc vào phim khiêu dâm, cũng như sự hưng phấn mà nó đem lại. Trên danh nghĩa sự “giải phóng”, những người tiêu thụ phim heo ngày một trở nên tách biệt khỏi mọi mối giao tiếp với mọi người chung quanh, kể cả những người khác giới. Nếu như không có sự mê hoặc của phim khiêu dâm, theo lẽ thường, người nam và người nữ sẽ kết thân, tiến tới hôn nhân và sinh con đẻ cái. Từ đó, cuối cùng, sẽ là sự tạo dựng nên một cộng đồng, cho phép công dân có được sự độc lập và hỗ trợ lẫn nhau. Nhưng tất cả những điều đó đều bị hủy hoại bởi nạn “tình dục hóa” nền văn hóa, được thúc đẩy bởi ngành công nghiệp phim khiêu dâm và hành động thủ dâm.

[…]

Khuyến khích việc thủ dâm chỉ đơn giản là một cách khác nhằm tước đoạt tình yêu và cuộc sống của con người ta, để đem về lợi ích về tài chánh cho giới cai trị. Nói cách khác, cơ hội có được một người bạn đời phù hợp với độ tuổi, cùng sự kết ni với các thế hệ tương lai của một người sẽ bị tước đoạt. Thủ dâm, nói theo cách khác, là một phần căn bản của duy ngã thuyết* (solipsism), và cũng là một dạng kiểm soát tối ưu. Việc thủ dâm khiến con người ta khép lại sự thân tình, thân thiết với mọi người và mọi vật, trừ một nguồn duy nhất – nguồn cung cấp phim khiêu dâm cho họ. Tại nơi này, người thủ dâm được thỏa mãn và thăng hoa, chừng nào mà cái thẻ tín dụng của anh ta còn cho phép.

*Chú thích: duy ngã thuyết (solipsism) là một khái niệm triết học cho rằng, chỉ có tâm trí con người mới là thứ chắc chắn tồn tại. Vật chất, tâm trí người khác, và những thứ bên ngoài tâm trí chủ thể không chắc chắn tồn tại. Ý tác giả muốn nói rằng, thủ dâm là hành động đưa ý thức, thể xác con người ta thỏa mãn, không màng gì tới mọi người, mọi thứ chung quanh. Chỉ có cảm giác sung sướng lúc thủ dâm mới là “thật”.

Một cuộc biểu tình chống phim khiêu dâm diễn ra tại Luân Đôn năm 1979. Những phong trào phản đối này đã không còn phổ biến hiện nay

Khát khao duy trì sự kiểm soát của đám tinh hoa lớn đến độ bạn không cần phải có thẻ tín dụng mà vẫn truy cập được những nguồn phim heo chất lượng cao. Phim khiêu dâm thuộc dạng “hardcore” nhất vẫn có thể miễn phí, ai muốn vô coi thì coi. Đây là những thứ mà con nít đang xem. Tại sao những thứ bẩn thỉu như này lại tràn lan, dễ tìm kiếm ở trên mạng vậy? Trong khi đi xem một bộ phim dán nhãn R* ở ngoài rạp thì đòi phải có căn cước công dân, chứng minh người mua vé coi phim phải đủ 17 tuổi trở lên? Bạn không thấy điều này quá lố bịch hay sao? Trẻ em bị dính chặt vào phim khiêu dâm ở độ tuổi càng nhỏ – và việc “giáo dục giới tính” cho đám trẻ ở độ tuổi quá sớm – thì chúng càng bị nô dịch nặng nề về sau.

*Chú thích: Phim dán nhãn R (Restricted) là phim chứa nội dung không phù hợp, đòi hỏi phải đủ 17 tuổi trở lên mới coi được, theo quy chuẩn của Hiệp hội Điện ảnh Mỹ (Motion Picture Association of America).

Người ta vẫn nhiệt thành đi lo giải quyết các vấn đề khác trên thế giới, như tác hại của ống hút nhựa chẳng hạn. Nhưng đề cập đến sự tha hóa của trẻ em và người trưởng thành có thói quen xem phim khiêu dâm dường như không phải là ưu tiên hàng đầu. Chỉ cần biết rằng, khi bạn bật phim heo lên để chuẩn bị thủ dâm, đám tinh hoa ngồi sau bức mành tối sẽ nhẹ xoa hai bàn tay, hí hửng mà bảo nhau rằng: “Mình hốt được thằng này rồi – nó vẫn quay tay! Mau mau giảm mạnh các mức lương đi – nó không thèm để ý đâu! Ban hành thêm lệnh tiêm vaccine bắt buộc nữa – mình nói gì nó sẽ cúi đầu làm cái đó thôi!”

Có kẻ sẽ rất sướng khi thấy các bạn thủ dâm – di nhiên không phải là sướng vì được thấy “của quý” của các bạn đâu!

Kết luận

Cuốn sách Libido Dominandi chính là mảnh ghép cuối cùng, hoàn chỉnh toàn bộ câu trả lời cho nỗi thắc mắc của tôi, rằng vì sao tôi lại sa vào cuộc sống của một kẻ hoang dâm, và tôi đã thoát ra khỏi nó bằng cách nào. Tôi chẳng biết làm gì hơn để thể hiện lòng biết ơn đối với Tiến sĩ Jones, để đền đáp việc ông đã viết một tác phẩm quan trọng, nhằm đưa cuộc đời tôi trở lại sự lành mạnh. Tôi xin thật lòng giới thiệu cuốn sách này cho bất cứ ai đang nhận thức được sự vô luân về tình dục và các mối nguy mà xã hội ta đang phải đương đầu.

Translator: X.T

===================

Mỗi một like, share, comment của các bạn là một đóng góp cho sự phát triển của cộng đồng.

Các bạn tham gia forum ẩn Red Pill Community để đọc thêm hơn 150 bài viết bonus, đặt câu hỏi tư vấn và donate tác giả tại: http://bit.ly/39kAKwy

 

 

 

 

 

 

Related Articles

Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Hà Nam 99
5 months ago

Một bài viết rất giá trị và khai sáng, cảm ơn tác giả Roosh Valizadeh, cảm ơn Translator X.T rất nhiều.

Back to top button