Series Red Pill for Women

Em là gì trên thế giới này?

Mình xin giới thiệu một nữ Red-piller nước ngoài. Từ nay chúng mình sẽ dịch lại loạt bài viết ngắn của cô và đăng tải hàng tuần tại Redpillvn.

Ghé thăm trang blog của cô tại: insideawomansmind.wordpress.com. “Inside a woman’s mind”, tạm dịch là “Sâu thẳm trong tâm trí của một người phụ nữ”.

===============================

Dịch từ bài gốc: What am I?

Nữ quyền’ trong trí tưởng tượng của nhiều người kiểu:

 “Chào mừng tới Hội Nữ quyền. Nếu muốn bước vào, hãy lột bỏ chiếc váy đầy nữ tính cùng đôi giày cao gót, lột cả sự duyên dáng, trái tim cao quý cùng bộ tóc dài mà bỏ hết ở ngoài cửa đi! Chừng đó Negasonic* gác cổng mới cho bạn vào”.

*Negasonic: một người đàn bà đeo đôi ủng nhà binh, dáng vẻ cọc cằn.

Ờ ờ okay… Nhưng “nữ quyền” thực sự không phải ai cũng như thế đâu.

Mới gần đây thôi, em được vinh danh trên blog naughtynovellas.wordpress.com* (cũng phải cám ơn mấy chị em trong đó đã đăng bài vinh danh! Nghĩ tới lai khiến em thẹn thùng, cười khúc khích như gái mới lớn, kể cả khi chuẩn bị bước vô buồng tắm lúc bình minh vừa ló dạng – khởi đầu một ngày mới như thế thì quá tuyệt). Nhưng trong bài đó, họ cũng viết về em rằng: “LƯU Ý: Cô ấy không theo nữ quyền!” Ừ thì đúng thế đấy. Em không phải gái nữ quyền. Nhưng họ viết vậy khiến em phải suy nghĩ.

*Chú thích: naughtynovellas.wordpress.com là một blog chuyên về thảo luận, sáng tác tiểu thuyết, thành viên hầu như là nữ giới.

Là một người “chống nữ quyền” (anti-feminist) không có nghĩa là em chịu thân phận một tấm giẻ chùi chân của đàn ông. Không phải là để đàn ông nhét c*t vào miệng, chỉ vì anh ta có “cây hàng” giữa hai chân. Em sẽ không bao giờ ở trong một mối quan hệ với ai coi em như một con chó, hay người hầu kẻ hạ. Và, em thực sự muốn có những quyền lợi hợp hiến, hợp pháp, tương tự như của một người đàn ông (Thật sự đấy! 😉). Và em cũng sẽ không lải nhải, than vãn rằng: “Tôi muốn có mức lương tương tự các đồng nghiệp nam!’ – bởi vì những đồng nghiệp nam có mức lương cao như vậy, họ có trình độ, bản lĩnh và sức “cày” xứng đáng với mức lương đó. Mỗi khi có người đàn ông nào giữ cửa hộ em, hoặc nâng giúp cái cặp xách, dù quen biết hay lạ mặt, em sẽ luôn chân thành cám ơn. Nam giới và nữ giới được tạo dựng theo những cách khác nhau. Họ cũng tốt ở những điểm khác nhau. Không bao giờ tồn tại sự “bình đẳng” hoàn toàn. Phải tạ ơn Thiên Chúa về điều đó.

Thật may mắn, không phải tất cả các nhà nữ quyền đều là những người phụ nữ cay nghiệt và giận dữ. Và không phải tất cả nhà chống-nữ-quyền đều chỉ muốn trở thành Al Bundy*. Vậy thì tóm lại, em là ai? Ra làm sao?

*Chú thích: Al Bundy là nhân vật chính trong series truyền hình Married with…Children, phát sóng từ năm 1987-97 trên đài Fox (Hoa Kỳ), thủ vai bởi nam tài tử Ed O’Neil. Nhân vật này được khắc họa trong phim như một ông bố của gia đình, ưa sử dụng nắm đấm, mang những đặc trưng điển hình của đàn ông thế hệ “Boomer”.

Em thì …*nhìn vào màn hình một lúc*…em là người dịu dàng. Càng lớn lên theo năm tháng, em lại càng dịu dàng và hòa nhã. Em kiêu hãnh và nhanh trí. Em tự tạo nên vận mệnh cho riêng mình. Một phụ nữ có sự nghiệp, không chịu đứng trong cái bóng của đàn ông. Không ai bắt em phải quỳ gối trước họ cả. Nhưng em sẽ sẵn lòng và vui vẻ, quỳ xuống trước người đàn ông của đời mình.

Em sẽ “quỳ xuống”, bằng cách chiều chuộng anh ấy, nấu nướng cho anh ấy ăn, giặt giũ đồ của anh, cùng nhau làm tình cuồng nhiệt và đảm bảo rằng, anh sẽ không bao giờ rời khỏi nhà với đôi mắt ướt (không phải vì khóc, mà là cảm giác khó chịu vì bị “bỏ đói” chuyện giường chiếu quá lâu), cũng như em sẽ luôn tự hào khi được sát cánh bên người đàn ông của mình. Em mong anh ấy cũng muốn chiều chuộng em (Có ai nhận ra sự khác biệt ở chỗ này không? Em không đòi anh ta phải chiều chuộng em. Em muốn rằng sự chiều chuộng đó xuất phát từ tâm ý của anh ấy. Em không bao giờ trở thành kiểu phụ nữ cằn nhằn, làu bàu để được chồng hoặc người yêu tặng hoa, tặng quà). Có trước thì phải có sau. Em cho đi và nhận lại – em mong rằng người đàn ông đến với em cũng sẽ hành động như vậy.

Những gì em muốn, là một người đàn ông thật tự tin và mạnh mẽ. Người sẽ “dẫn dắt” em, kể cả về nghĩa ẩn dụ lẫn trong thực tế. Kể cả lúc rời khỏi giường lẫn lúc bước vào phòng ngủ. Em mong một bàn tay nam tính ôm nhẹ lấy thắt lưng, tự tin dìu bước em khi bước vào nhà hàng. Em muốn một người với khí chất quyền uy, giữ vững lập trường của mình. Người em cần là một chàng Alpha đích thực, không phải là một kẻ gia trưởng ngu dốt, trọng nam khinh nữ*. Đó là kiểu người khốn nạn, sẽ chẳng bao giờ chịu xin lỗi khi làm điều sai trái với em. Mấy thằng cha này, em hoàn toàn không thèm để tâm. Nhưng em cũng không ham gì kiểu đàn ông quá tầm thường – những người rối rít xin lỗi vợ hoặc bạn gái, chỉ để cho chuyện được êm xuôi. Không hề biết rằng mình đã sai ở đâu, rốt cục anh ta cũng chỉ biết cúi đầu nằm bẹp xuống sàn, vẫy vẫy cái đuôi. Chúa ơi, làm sao con ưng được một trong hai kiểu đàn ông nói trên được chứ. Không, con muốn một người đàn ông cơ.

*Chú thích: từ gốc tiếng Anh là male chauvinist, chỉ kiểu đàn ông gia trưởng phong kiến, thủ cựu nặng định kiến, mang tư duy trọng nam khinh nữ, độc đoán – dĩ nhiên là “một trời một vực” so với đàn ông Alpha.

Lạ lùng ở chỗ, em và mẹ đã đề ra cái “tiêu chuẩn chọn chồng tương lai” như trên cho em từ lâu lắm rồi, trước cả khi em biết tới cộng đồng Manosphere này. Có lẽ là tầm 10 năm trước. Mẹ em với em cùng nói về kiểu đàn ông mà cả hai đều ưng thuận. Em mới bảo rằng: “Khó xác định quá, phải không mẹ? Con muốn một kiểu đàn ông mà…thế này…thế này…”. Và rồi theo sau câu nói, em thở nhẹ một tiếng tỏ vẻ càu nhàu, chán nản. Và rồi mẹ em nói: “Đúng rồi! Chính điểm đó đó con”. Em cũng phát hiện ra rằng – điều này kể ra hơi kỳ dị – hai mẹ con em hình như đều thích nghịch cà-vạt đàn ông. Tuy không bao giờ nói gì về việc đó, nhưng hai mẹ con đều vân vê, kéo nhẹ cà-vạt những người đàn ông mà mẹ và em có tình cảm. Ví dụ, khi nói lời “cám ơn” một chàng trai sau buổi khiêu vũ, em sẽ vừa cười vừa nhẹ giật cà-vạt anh ấy, và rồi bước đi. Hoặc khi đang đứng gần nhau, tán tỉnh nhau, em sẽ kéo đuôi cà-vạt trong khi nói mấy câu như “Thật à?/ Dạ?”, miệng không quên nụ cười – nói chung em cười nhiều lắm, bằng tất cả sự chân thành. Nó cứ khó tả làm sao ấy, nhưng em không thể nào giữ cái tay mình ra khỏi cà-vạt, cái cà-vạt ngự trên cổ người đàn ông mà em yêu mến.

Ý chính ở đây là, để trở thành một người “chống-nữ-quyền” ở đất nước này, không đồng nghĩa với việc em trở thành một nạn nhân, cúi đầu cam chịu, hoặc cổ hủ như người Amish*. Đôi lúc em cũng khốn nạn – bây giờ thì ít hơn nhiều, so với vài năm về trước. Nhất là khi có những thứ cứ giày vò, khiến em khó chịu; nhưng không tìm ra cách để đối đầu với sự việc, thế là em trở nên phi lý trí (unreasonable). Và đó chính là lý do em không hề muốn cho mình một kiểu đàn ông nhẹ nhàng, “ngọt ngào”. Em cần một người cứng rắn hơn, “lỳ lợm” hơn em. Ai đó mà em có thể bám dựa vào, là tảng đá của cuộc đời em. Người mà khiến em trở nên mềm nhũn ra như bơ, là người mà em có thể yêu thương và chiều chuộng.

*Chú thích: Người Amish là một nhóm các tín hữu Ki-tô giáo duy truyền thống, sống tụ lại với nhau tại các cộng đồng ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ. Họ chọn lối sống cô lập với thế giới bên ngoài, không chịu tiếp thu các thành tựu khoa học kỹ thuật hiện đại, với lý do “chúng làm tha hóa đạo đức con người”. Thế cho nên, người ta hay dùng từ “Amish” để chỉ những cá nhân cổ hủ, thủ cựu.

Thế nên, nếu có thể lựa chọn giữa phe “nữ quyền” và “chống nữ quyền”, hẳn em sẽ chọn vế sau. Dồn hết sự thành thực trong lòng mà nói, với lựa chọn đó, em được sống thật với con người mình. Đó là em.

Translator: X.T

===================

Mỗi một like, share, comment của các bạn là một đóng góp cho sự phát triển của cộng đồng.

Các bạn tham gia forum ẩn Red Pill Community để đọc thêm hơn 150 bài viết bonus, đặt câu hỏi tư vấn và donate tác giả tại: http://bit.ly/39kAKwy

 

Related Articles

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Back to top button